Order truyện của Lam Lâm tỉ tỉ (no deadline)


CHÚ Ý NHA MỌI NGƯỜI ƠI:

VÌ MÌNH KHÔNG CHECK WP và EMAIL THƯỜNG XUYÊN ĐƯỢC NÊN NHỮNG BẠN MUỐN HỎI THÔNG TIN HOẶC ĐẶT IN ĐỀ NGHỊ LIÊN LẠC TRỰC TIẾP VỚI MÌNH QUA 1 TRONG 2 SỐ ĐIỆN THOẠI PHÍA DƯỚI ĐỂ TIỆN UPDATE NHÉ!!!!!

………………………………..

 

Có lẽ do mình không thông báo rộng rãi nên nhiều bạn cứ lỡ đợt order rồi mới biết.

Do PJ đã tăng lên 2 (TRÌ ÁIQUÂN TỬ CHI GIAO) và sẽ tiến tới 3,4,5 gì gì đó nên giờ các bạn có thể order dễ dàng hơn (cứ khoảng 30 cuốn là mình có thể đặt in rồi).

Thế nên cứ liên lạc với mình để order (xem cách thức đặt hàng phía dưới):

♥ Thông tin sách

428786_504057206288886_1832062816_n

  • Tên : Trì Ái

Tác giả : Lam Lâm

Chuyển ngữ và chỉnh sửa nội dung: Ijimai + Sunmi

Nội dung : 20 chap (+ Kết thúc + Nhật ký Tạ Viêm + Lời cuối sách của chị Lam)

Số trang : >467 trang, khổ

Bìa mềm, gấp, ép lụa sần, in màu, 2 trang in màu hình minh họa của ENO.

Tặng kèm: BOOKMARK do Dừa vẽ tặng chú LEE và chúng mềnh

Giá : 125k (chưa tính ship)

zF1JU

  •   Tên : Quân Tử Chi Giao

Tác giả : Lam Lâm

Chuyển ngữ và chỉnh sửa nội dung: nntcm + Ijimai

Nội dung : Bộ gốc 3 cuốn nhưng bộ mình in chỉ để 2 cho gọn.

2 cuốn bao gồm các phần sau:

* 58 chương chính văn
* 7 phiên ngoại:
1. Thế giới của quản lý Nhậm
2. Tâm tư của con gái
3. Tập lái xe
4. Những vị khách của quán cơm Khúc
5. Quyền lựa chọn
6. Nỗi hoài nghi
7. Sinh nhật

Tổng số trang(2 cuốn): ~ 900 trang

Giấy và chất lượng in sẽ đảm bảo như TRÌ ÁI (trở lên ^^~, rất tiếc là nát tan giấc mộng giấy Phần Lan siêu nhẹ =.=).

Bìa mềm cán mờ, gấp, in màu, 2 trang in màu hình minh họa của ENO + hình minh họa đen trắng của Rei.

Tặng kèm: BOOKMARK

Giá : 240k/ 2 cuốn (chưa tính ship)

Phí SHIPPING

Đối với các bạn ở xa muốn ship hàng thì xin up giá ship luôn: 1 quyển = 20K, bạn ở nội thành HN có thể đến nhà mình lấy sách (khu vực gần KEANGNAM) hoặc gửi thêm 10K tiền xăng nếu mình ship tận nhà.

Hoặc các bạn nhận hàng tự trả ship cũng OK

Thời hạn nhận sách: 3 tuần đến 1 tháng kể từ ngày gửi tiền hoặc tùy vào thời gian chờ đủ 30 cuốn order.

Cách 1:
– Gửi tin nhắn đến số điện thoại: 0943562490 hoặc 01246988016 với nội dung:
+ Truyện muốn in – số lượng:
VD: Trì Ái – 1, QTCG – 2
Ở đây mình sẽ coi QTCG – 2 là 4 cuốn đó nha (vì 1 bộ là 2 cuốn rồi)
+ Tên thật: (chú ý cho mình phần này, mấy lần đi gửi lại vì nhầm lẫn tên rồi họ ớ…)
+ Địa chỉ chính xác:Cách 2:
Nội dung như trên nhưng qua địa chỉ e-mail: nana_7_seven@yahoo.com.vn nhưng thêm số điện thoại liên lạc.Sau đó các bạn sẽ nhận được tin nhắn gồm số TK Techcombank (gửi tiền từ đây các bạn sẽ ko mất phí đâu).

Gửi tiền xong các bạn nhớ nhắn lại theo số điện thoại trên để Ijimai kiểm tra và confirm lại và bạn chờ nhận truyện thôi.

Yêu Thầm Thế Thôi (2.1)


11111

Chương 2 – phần 1

Nếu như nói từ lúc vào công ty tới nay, Hồ Bắc Nguyên vẫn tỉ mỉ cẩn thận từng li từng tí, đối đãi trên dưới đâu vào đó, lại dựa theo những vấn đề tế nhị trong công sở mà hành xử, duy trì vẻ hữu hảo, có tiếng tốt trong quan hệ với mọi người, thì đây là lần đầu tiên anh cương với người khác, mà đối phương lại có là sếp trực tiếp của mình nữa chứ.

Đúng là làm khó chính mình, ồn ào náo loạn chính mình gây ra.

Thế là hôm nào anh cũng kịch liệt đấu tranh tư tưởng coi rốt cuộc mình có nên tìm Chu Hàn Dương mà nói xin lỗi hay không.

Là một viên chức nhỏ bé cứ nơm nớp lo sợ, có ý với người phụ nữ mà sếp nhắm tới là đại kị, đã thế còn thái độ với sếp, quả là đại kị của đại kị.

Mặc dù xét về lý lịch cá nhân, cống hiến, năng lực cũng không đến nỗi vì chút chuyện cỏn con này mà mất việc nhưng anh nghĩ thế, liệu sếp anh có thấu tình đạt lý như anh không? Chu Hàn Dương dù sao vẫn thuộc hạng trẻ người non dạ, làm việc ngẫu hứng, nếu mất hứng chắc chắn anh hít gió Tây Bắc mà sống với hắn mất.

Mà vạn nhất anh thất nghiệp, trong một thời gian không trả góp được, căn nhà kia của anh ngân hàng sẽ thu hồi lại mất….

Hồ Bắc Nguyên càng nghĩ càng lan man, càng nghĩ càng thật, càng thấy lông măng dựng ngược cả trong lòng.

Nhưng muốn xin lỗi, anh lại không muốn cúi đầu thế nữa.

Lòng anh chua xót nghĩ: cái quái gì không biết, chả lẽ thời buổi này người nghèo chí ngắn vậy thôi sao? Ngay cả quyền cạnh tranh với những tên đẹp trai con nhà giàu cũng không có? Bị hắn cắm sừng *ai nha, Nguyên Nguyên, sừng siếc gì ở đây, sao con nghĩ nhiều dữ vậy* còn phải vuốt đuôi á?

Nếu Chu Hàn Dương chỉ vì chút chuyện này mà ‘khai đao’ với anh, vậy anh cũng không thuộc dạng dễ chơi đâu nha, vì nhà mới mua, vì đồng lương sống còn, anh cũng liều mạng với hắn được vậy.

Bất quá, dù Hồ Bắc Nguyên có suy tưởng mênh mang thế nào trong… đầu, thì cuộc sống của anh vẫn chưa thấy sóng nguy hiểm gợn lên.

Những công việc anh phải làm bề bộn đến vậy nhưng cư nhiên chưa có chút lấn cấn nào xảy ra.

Chu Hàn Dương không nói thêm gì với anh, thấy anh cũng không cười toe toét nhưng tuyệt không khó dễ anh. Việc nào nên phân công thì phân công, nên kiểm tra thì kiểm tra, thậm chí lúc nên khen ngợi còn tà tà nói: “Làm tốt lắm.”

Vì thế, Hồ Bắc Nguyên từ chế độ lo lắng, cảnh giác chuyển sang mất mát, khó hiểu.

Chu Hàn Dương không mắng anh, không thù vặt, cũng chẳng thèm để ý đến anh nữa.

Nhắc tới cũng kì, Chu Hàn Dương rõ ràng là loại suốt ngày te tởn, cười híp mắt, khiến người ta tưởng gió xuân thổi phơi phới mà chỉ cần lạnh lùng sẽ lộ ra vẻ mặt ‘Khu vực nguy hiểm! Cấm vào!’ ngay được.

Hai người thân là cấp trên – cấp dưới, mỗi ngày đều đụng mặt, loại quan hệ đó không nóng không lạnh, quả là thịch hợp nhưng giờ anh lại không biết phải làm sao.

Hồ Bắc Nguyên lại nghĩ: vì kế sinh nhai, tốt nhất nên hoàn thành việc của mình, tuy chẳng có tác dụng lắm nhưng cứ chú ý cả vào công việc cũng giảm được phần nào nguy cơ đi.

Bữa đó, trước khi tan làm, Hồ Bắc Nguyên đang sửa sang lại một tài liệu mà cuộc họp ngày mai Chủ tịch cần dùng. Anh phai mang số liệu thực tế bổ sung vào bảng biểu, add thêm chú ý. Tài liệu này Chu Hàn Dương sẽ xem qua, sau đó mới được giao.

Anh đã copy thành hai bản từ đầu, sau đó lấy thông tin từ bảng cũ cho vào bảng mới, giờ chỉ cần xóa bảng cũ,giữ bảng mới là được.

Giây sau, anh hồi thần thì đã muộn, không biết từ bao giờ, hai bảng tài liệu kia đã được select cả, rồi cùng được xóa đi cả.

Hồ Bắc Nguyên lạnh sống lưng.

Bảng tài liệu này là bảng duy nhất. Thư ký làm nó đã nghỉ việc từ lâu, back up cũng không còn gì nữa.

Làm sao bây giờ?

Đầu óc của anh cũng y như màn hình kia, trống không.

Anh cũng không biết mình cứ ngây dại mà ngồi như vậy bao lâu, cho đến khi một người đứng ngay phía trên đầu anh nói xuống: “Anh sao vậy?”

“…..”

Là ai không phải lại là Chu Hàn Dương.

Thật là tình cờ quá đi. Còn có gì có thể gọi là hỏng bét hơn thế này chăng?

Thế là Hồ Bắc Nguyên chống chế: “Không sao! Không sao!” Nhưng trấn tĩnh lại, anh cũng từ trong màn sương mù hèn nhát kia mà tỉnh táo lại.

Anh định lừa ai? Lừa Chu Hàn Dương á? Ngày mai anh cũng chẳng thể nào đẻ ra cái bảng tài liệu thứ hai ra nộp cho hắn. Tránh trời không khỏi nắng.

Đao chém cổ là một đao, chém thân cũng là một đao, thay bằng đau dai dẳng chi bằng chết sớm, siêu sinh sớm cho xong chuyện.

Vì vậy, Hồ Bắc Nguyên bình tĩnh nói với đồng chí BOSS: “Tôi xóa mất tài liệu rồi.”

Chu Hàn Dương khẽ nhướng lông mày: “Hửm?”

Hồ Bắc Nguyên dũng cảm: “Tài liệu ngày mai Chủ Tịch muốn dùng, tôi còn chưa làm xong, lại còn xóa mất cả bản chính. Là lỗi của tôi…”

“…..”

Nhìn tư thế tráng liệt, hiên ngang, quyết hy sinh vì nghĩa lớn của anh, Chu Hàn Dương trầm ngâm mất mấy giây.

Rồi sau đó, hắn nói: “Để tôi xem nào.”

Không đợi anh phản ứng, Chu Hàn Dương liền khom người xuống, nhìn màn hình vi tính trước mặt anh.

Hồ Bắc Nguyên không nhìn thấy vẻ mặt của cấp trên trẻ tuổi kia, cũng không biết có phải hắn đã đem anh mắng đến máu chó đầy đầu hay không. Anh chỉ nhìn thấy lung và đỉnh đầu người thanh niên, điều này mang lại cảm giác áp bức đến vô thanh vô tức.

Một giây , hai giây ……

Hồ Bắc Nguyên bi tráng nghĩ thầm, đây chính là sự yên lặng trước cơn bão trong truyền thuyết ư?

Rốt cục Chu Hàn Dương cũng xác định đây là một ca vô phương cứu chữa, bèn đứng lên, nhưng không có màn chửi mắng như Bắc Nguyên tưởng tượng mà chỉ nói: “Tôi giúp anh hỏi coi sao.”

“A?”

Hồ Bắc Nguyên nhìn hắn gọi vài cú điện thoại rồi quay lại. Hóa ra Chu Hàn Dương đang giúp anh tìm người giữ hồ sơ cũ để bổ sung lại.

Chẳng mấy chốc e-mail đã được gửi đến nhưng số liệc rải rác tứ tán, đến từ nhiều nguồn và ngành. Màn hình máy tính của  Hồ Bắc Nguyên nhất thời đầy một đống cửa sổ lớn nhỏ. Tìm từng số liệu nhỏ nhặt thế này, có đến sáng mai cũng đừng hòng xong.

Chu Hàn Dương bảo: “Phần này tôi xử lý, còn lại là anh, tách ra mà làm.”

Hồ Bắc Nguyên sửng sốt: “A… nhưng mà….”

Nét mặt đồng chí boss sầm lại: “Nhanh lên! Đừng lãng phí thời gian.”

Hồ Bắc Nguyên cũng không nghĩ gì đến nghi hoặc hay khác sáo nữa, vội vàng cắm mặt vào máy tính.

Bình thường giờ tan tầm là năm rưỡi, đến sáu giờ hơn là đã không còn ai ở lại công ty nữa. Vậy mà hôm nay mãi đến mười một giờ, phòng làm việc vẫn sang đèn cùng hai người.

Hồ Bắc Nguyên nhấn vào nút SAVE mà ngón tay đã muốn run lẩy bẩy.

“Được chưa?”

Hồ Bắc Nguyên thở phào một hơi: “Được rồi….” anh đã già đi đến vài tuổi mất.

“Vậy thì tốt.”

“……”

Cả hai đứng đối diện nhau, nhất thời cứ thế mà nhìn nhau, không nói câu nào.

Nãy giờ đuổi cho kịp deadline, lửa nóng bừng bừng, hai người cũng nói với nhau không ít, giờ đã xong việc, tự nhiên lại nhạt hẳn đi, đâm ra lung túng.

Hồ Bắc Nguyên nghĩ thầm, bất kể nói thế nào, không cần biết sau này Chu Hàn Dương tính sổ anh ra sao thì anh cũng nên nói tiếng cảm ơn mới phải.

Anh chưa kịp mở miệng thì lại nghe Chu Hàn Dương nói: “Xin lỗi nhé.”

Hồ Bắc Nguyên nhất thời ngớ ra: “A?”

“Chuyện Tô Mộc đó.”

“…..”

Toàn bộ phẫn hận, không cam lòng, ghét bỏ… của anh đối với Chu Hàn Dương, đột nhiên đều tan thành mây khói, để gió cuốn đi.

Thật ra Chu Hàn Dương đâu nhất thiết phải xin lỗi.

Đối với anh, Tô Mộc là một đóa sen trắng không bao giờ dám ngắt, cô vốn xứng với người như Chu Hàn Dương, mà cũng chỉ có tuýp người như Chu Hàn Dương mới đủ tư cách theo đuổi cô.

Đây hết thảy là chuyện tất lẽ phải thế.

Vậy nên, lời xin lỗi của Chu Hàn Dương vừa đại độ lại vừa lỗi lạc, khiến cho loại người chuyên đóng vai phụ như anh được quét sạch mọi hiềm tị.

Hướng về người thanh niên quân tử thản đãng ấy, Hồ Bắc Nguyên đành xấu hổ khoát khoát tay: “Ai… đừng nói vậy chứ. Anh làm gì có lỗi. Ngược lại là tôi mới phải. Đáng lẽ hôm đó tôi nên cám ơn anh kìa. Vậy mà anh còn không để bụng, lại giúp tôi nữa.”

Chu Hàn Dương nghiêm túc nói: “A~ Anh đừng hiểu lầm. Tài liệu này ngày mai không thể thiếu được. Nếu tôi có đuổi việc anh ngay thì không phải tối nay tôi sẽ hì hục làm 1 mình sao? Tôi có ngốc đâu.”

“……”

Chu Hàn Dương lại nhe răng cười: “Thôi bỏ đi! Nửa đêm rồi, tôi đói chết được. Mình đi ăn đã.”

“Á…” Hồ Bắc Nguyên nhớ tới nửa bát mì trong tủ lạnh còn đang chờ, tối nay mà không ăn, mai hỏng là cái chắc.

Vậy mà, Chu Hàn Dương lại cực kỳ chân thành, nói: “Bây giờ tôi muốn ăn lẩu cay thật cay, nhưng ăn một mình cũng buồn cười. Tôi mời khách, coi như anh nể mặt đi cùng tôi đi.”

Lời hắn nói được kèm theo vẻ mặt khiến người ta không thể chối từ khiến Hồ Bắc Nguyên vội vàng trả lời: “Vậy đâu có được. Phải là tôi mời anh, cảm ơn anh giúp tôi chứ.”

“Lần này để tôi mời, coi như xin lỗi anh chuyện lần trước. Bữa sau anh mời tôi là được rồi.”

Hồ Bắc Nguyên lập tức cảm động quá thể, Chu Hàn Dương thật sự đã coi anh là bạn bè.

Mặc dù anh cũng thấy kỳ lạ ở chỗ sao Chu Hàn Dương lại muốn làm bạn với anh đến vậy.

 

Hai người đi vào đến quán lẩu mà Chu Hàn Dương chọn. Đây là quán bán hàng 24/24. Đêm khuya nhưng vẫn có vài bàn khách, lẩu sôi sùng sục, thơm đến tê dại.

Chu Hàn Dương lộ ra vẻ hớn hở rất trẻ con, đầu tiên cầm thực đơn gọi một đống đồ rồi mới đưa cho anh: “Anh xem có món nào thích thì gọi thoải mái đi.”

Hồ Bắc Nguyên cẩn thận nghiên cứu thực đơn: “Giá đỗ, hơi nhiều, lúc nãy tôi thấy bàn bên cạnh có gọi. Lẩu cay này có kèm tiết cả đậu hũ nên hai người ăn không cần gọi thêm. Ăn lẩu nóng, gọi nhiều thịt sẽ làm mấy vị. Vậy gọi bắp bò với tôm lột là đủ rồi.”

Chu Hàn Dương vui vẻ: “Dù sao cũng là tôi mời, anh tiết kiệm cái gì chứ?”

“Là tôi giúp anh bớt chút thôi.”

Chu Hàn Dương mỉm cười: “Tôi sẽ nghĩ là anh khách khí với còn lấn cấn đấy. Phải nắm lấy cơ hội này, làm thịt tôi thì mới đúng là thoải mái chứ.”

Hồ Bắc Nguyên bị nói toạc suy nghĩ trong lòng, không khỏi xấu hổ đỏ mặt, chột dạ trả lời: “Ai nói? Tôi có cố ý, cũng không dám.”

“ Thật? ”

Hồ Bắc Nguyên vọt miệng: “Thật mà.”

“Vậy anh thấy tôi sao?”

“…… Rất tốt nha .”

Chu Hàn Dương mở to hai mắt, vẻ mặt vô tội mong đợi: “Tốt thế nào?”

Hồ Bắc Nguyên vắt óc suy nghĩ: “Anh…. Rất cao, dáng đẹp, lại còn đẹp trai nữa.”

“……”

Hồ Bắc Nguyên ỉu xìu… Ngành “vỗ mông ngựa” này anh hẳn chưa thành chuyên gia được rồi.

Cũng may, con ngựa kia cho dù có hơi hất chân, Chu Hàn Dương hình như cũng thích thú lắm, còn nheo mắt hướng anh cười cười.

Còn nữa

P/S: Xin lỗi mọi người vì ko thể hoàn thành chương 2 trong hôm nay. Đuối quá =____=. Sẽ update sớm nhất có thể.

(VP) Yêu thầm thế thôi – Lam Lâm


Đáp ứng các bạn muốn đọc bản chính + VP truyện này, mình share.

Cũng xin lỗi các bạn vì cuối tháng bận nên mình ko update nhanh được, tiện thể nói luôn là đêm nay sẽ có chương 2.

Bản gốc và VP chỉ có từ chương 2 đến chương 7 (update mới nhất của chị Lam) vì mình lỡ xóa bản gốc chương 1 rồi mà lại làm biếng mò đi copy lại.

Bản gốc mình lấy từ website lại paste thẳng vào word nên khi ném VP nó nhảy mấy cái kí tự loằng ngoằng (ko liên quan đến nội dung truyện).

Lần đầu VP nên nó thành ra thế, đã cố xóa nhưng ko xuể. Thôi thì các bạn tự xóa đi mà đọc vậy, hoặc giả làm sao cho nó hết được thì chỉ mình với =____=

Chương 1 đọc tại Đây, ĐâyĐây nhé ^^~

DOWNLOAD BẢN GỐC + VP

Yêu thầm thế thôi _ Lam Lâm (chương 1.3)


Chương 1.3

98b02485jw1dvjpy0et4sj

Bữa đó Hồ Bắc Nguyên đứng trong phòng giải khát hứng cà phê miễn phí thì nghe thấy một giọng nữ dịu dàng phía sau mình: “Bắc Nguyên.”

Trái tim Hồ Bắc Nguyên nhất thời kêu “thịch” một cái,thiếu chút nữa đem cốc cà phê đổ đi cả, vội vàng xoay người lại: “Ưm?”

Tô Mộc cười: “Ui, ngại quá, em hù anh hả?”

“Đâu có…..”

“Đúng rồi, em muốn anh giúp một tay đây.”

Hồ Bắc Nguyên vừa thấy cô đã cuống cả lên, chỉ có thể lặp lại câu hỏi: “Ừm?”

“Anh có bạn bán máy ảnh KTS phải không?”

“Phải…”

“Vậy anh giúp em để ý cái máy này nha.” Tô Mộc đưa ra một tờ catalogue các sản phẩm mẫu 3C, trong đó có một chiếc máy ảnh được khoanh rõ ràng bằng bút mark: “Em muốn có cái màu trắng này nhưng mà ở đâu cũng thiếu hàng. Thế… nếu anh có quen bạn anh, hỏi dùm em nha.”

“Ừm…”

“Vậy cảm ơn anh trước nha.”

“Ừm…”

Tổng số từ nói ra chỉ có vậy nhưng tới khi Tô Mộc bỏ đi thì toàn thân anh đã toát đầy mồ hôi.

Hai tay cẩn thận bưng ly cà phê đi ra, anh đã thấy Chu Hàn Dương nhìn mình cười cười: “Anh sao mà nóng bừng bừng vậy?”

Tim Hồ Bắc Nguyên vẫn nhảy choi choi, lưỡi cứng đờ, chỉ có thể cười khúc khích: “Hi hi… đâu có…”

“Tô Mộc vừa tìm anh có chuyện gì sao?”

“A… đâu có gì…. Cô ấy nhờ tôi để ý một serie máy ảnh thôi.”

Chu Hàn Dương nhìn anh một hồi, lại cười nói: “Sao? Anh thích cô ấy à?”

Hồ Bắc Nguyên vội vàng phủ nhận: “Đừng nói bừa!”

Chu Hàn Dương cười mà như không: “Thế sao? Tôi thấy tai anh cũng đỏ lên rồi kìa.”

“Làm gì có chuyện đó, trời nóng thế này cơ mà.”

Ngay cả thừa nhận thôi anh cũng không dám.

Đừng nói anh không xứng với cô, mà cho dù may mắn Tô Mộc có chút chút cảm tình, anh cũng không đủ năng lực theo đuổi cô.

Anh còn cần năm sáu năm nữa để trả hết nợ, để em gái tốt nghiệp… có như vậy anh mới đủ tư cách thích cô gái nào đó, chân chính trải nghiệm tình yêu.

Nhưng một cô gái như Tô Mộc, năm sáu năm nữa anh còn cơ hội không?

Chuyện này cũng giống như bạn đứng trong siêu thị chiêm ngưỡng thịt bò thượng hạng. Bạn biết mình không mua nổi, cũng biết nhất định có người khác mua được, cũng biết tùy thời mà người ta sẽ tới chọn nó ném vào xe đẩy hàng, còn mình thì cứ phải chờ đến đợt khuyến mại giảm giá, cỡ nào đáng thương.

Yêu thầm sở dĩ chỉ có thể là yêu thầm, từ ấy mà hiển nhiên dễ hiểu.

Bất quá điều này không gây trở ngại quá đáng cho Hồ Bắc Nguyên vì vấn đề liên quan tới con gái với anh chỉ là một phần nhỏ.

Để chiều lòng người đẹp, trước tiên anh gọi điện hỏi cậu bạn bán máy ảnh KTS từng học chung hồi lớp 11 kia của mình.

Chả ngờ, cậu kia vừa nghe anh hỏi mã của loại máy đó đã thủng thẳng trả lời: “Mẫu đó hết hàng từ lâu rồi ông ơi.”

“Gì? Mới ra đã hết rồi?”

“Đúng! Bọn tôi nhập hang về, khó khăn lắm mới được hai cái, đều là lấy dùm người quen order trước cả.”

“Thế ông hỏi dùm tôi thằng em họ ông coi. Nó giỏi xoay xỏa lắm mà. Lấy được máy tôi trả thêm cũng được.”

“Ờ! Để tôi bảo nó nhưng thế nào thì không dám chắc nha.”

Hồ Bắc Nguyên thấy u ám thật. Lần đầu tiên Tô Mộc mở lời nhờ anh giúp một tay, chẳng ngờ lại bất lực thế này.

Tối đó về đến nhà, lên mạng kiếm đồ khuyến mại, trên trang chủ của website bán hang online có một quảng cáo cho ngân hang đối tác lớn của họ.

Quảng cáo kia khuyến khích mọi người chỉ cần mua đồ trên trang web này, lại lựa chọn phương thức thanh toán qua thẻ ngân hang đó thì cứ mua hết 99 tệ là có được một phiếu rút thăm trúng thưởng, thêm nữa còn tính lũy kế, thanh toán càng nhiều thì số lần rút cứ thế mà nhân lên.

Đối với loại cơ duyên phải trông chờ vào vận may này, bình thường Hồ Bắc Nguyên ngay cả liếc cũng chẳng thèm.

Nếu anh có được loại may mắn đó, bây giờ còn trông ngóng mỗi chức quản lý cũng không nổi hay sao?

Thế nhưng một trong các phần thưởng của chương trình rút thăm này rõ ràng lại có chiếc máy ảnh mà Tô Mộc đang muốn có.

Dù mong manh, đây vẫn là một cơ hội.

Vì vậy, Hồ Bắc Nguyên thầm nghĩ: “Chiến thôi!”

Đồ muốn mua và sức mua cũng chẳng thể nhiều đến thế, vì vậy anh liền nhờ vả cô dì chú bác bạn bè anh em, phàm những ai đang cần mua đồ có trên website nọ đều thanh toán qua thẻ tín dụng của anh, nhận được đồ, họ sẽ hoàn tiền.

Cứ thế, đám bạn bè còn tưởng anh nghèo đến phát cuồng, phải dùng đến những chiêu bốc thăm này nọ.

Chu Hàn Dương cũng khẳng khái ủng hộ anh một khoản, mua không ít thứ trên cái trang web nọ, mặc dù anh chẳng hiểu Chu Hàn Dương mua đến ba cái ổ cứng di động dung lượng 3TB để làm những gì.

Bất kể nói thế nào, thiếu người ta nhân tình thì rốt cục anh cũng có được mấy chục lần rút thăm may mắn. Hồ Bắc Nguyên lần nào rút cũng chắp tay hướng lên trời lẩm bẩm khấn vái: “Phật Tổ phù hộ cho con trúng thưởng đi!”

Một lần , hai lần ……

Trừ mấy thông báo khuyến mại kiểu: “Ui cha, thiếu chút xíu nữa là trúng rồi, cố lên nha! ^^” thì cũng chỉ trúng mấy tờ 5 tệ được chuyển vào tài khoản ảo trên website đó.

Chỉ còn một lần cuối cùng.

Thế nhưng tâm tình Hồ Bắc Nguyên ngược lại rất bình tĩnh. Thế đấy, tin làm sao được cái chuyện xác suất siêu nhỏ này xảy đến với anh.

Gửi hi vọng vào loại vận khí một phần mấy triệu vốn là không tưởng mà.

Anh cũng hiểu, mà thực ra đã hiểu từ lâu rồi kìa, rằng mình là hạng người cực kỳ bình thường, cuộc sống bình thản, không gặp nổi đại vận cũng chẳng thể nào có chuyện lãng mạn phát sinh cùng kỳ tích.

Anh di chuột lên, vẻ chán nản, sau đó nhẹ nhàng click vào.

Âm thanh máy tính đột nhiên òa lên khiến tim anh suýt chút nữa ngưng đập, chờ nhìn kỹ màn hình thì máu anh cũng ngừng chảy luôn.

Anh nhìn lại.

Rồi lại nhìn lại lại.

Cảm giác bây giờ sung sướng cũng so không bằng, là “chả biết làm thế nào” cho phải.

Hồ Bắc Nguyên mờ mịt suy tư: dzư lày là dzư lào?

Chuyện không tưởng, hóa ra cũng có thể xảy ra sao?

Trang web này dù sao cũng thuộc hàng VIP, làm ăn rất năng suất. Sauk hi anh điền một đống form và thủ tục này kia, máy chụp hình phần thưởng lập tức được chuyển đến.

Hồ Bắc Nguyên tỉ mỉ chọn một túi giấy có màu ưu nhã để đặt vào, sau đó ôm tâm trạng thư thái, thỏa nguyện, mang “em nó” tới công ty.

Dù Tô Mộc nhờ anh mua nhưng anh tính đem tặng cho cô luôn.

May mắn thay, anh lại gặp dịp – hôm nay là sinh nhật Tô Mộc.

Hết thảy đều cứ thế thuận lý thành chương, như thế mối tình câm của anh cũng không có bại lộ quá rõ ràng đi.

Tới công ty, thấy Tô Mộc từ xa bước đến, anh vội vàng đem giấu món đồ ra sau lưng, cứng đờ người. Càng lúc tim anh càng đập mạnh, nhìn thân hình thon thả mặc áo trắng và quần công sở của cô ngày càng gần mình.

Tô Mộc rõ đang hướng về phía anh, vẻ vui sướng cũng dường như hướng về anh mà thể hiện. Vì vậy, Hồ Bắc Nguyên khẩn trương đến quên cả suy nghĩ, há miệng liền nói ngay vào việc: “Bữa trước cô có nhờ tôi … chuyện cái máy ảnh…”

Tô Mộc trả lời: “A~ Em cũng đang muốn nói chuyện đó với anh đây. Em biết rất khó mua nên không cần phiền anh nữa. Đã có người giúp em mua được rồi nhé.”

Câu nói đang trực chờ trong cổ họng Hồ Bắc Nguyên cứ thế mà chững lại:

“…..”

“Là quà sinh nhật của sếp Chu tặng em.” Tô Mộc nói câu này với chút xấu hổ, biểu tình trên mặt cô đối với Chu Bắc Nguyên mà nói là hết sức quen thuộc. Chỉ những người đã từng yêu thầm mới hiểu rõ nhất.

“……”

“Em cũng không hiểu sao anh ấy biết em thích nữa. Bất quá rất đúng lúc, không phiền tới anh nữa. Cảm ơn anh nha.”

Hồ Bắc Nguyên cũng không nhớ nổi lúc Tô Mộc rời đi rồi mình đã sừng sờ ở hành lang mất bao lâu.

Anh không them gõ cửa mà trực tiếp đẩy cửa phòng Chu Hàn Dương mà vào. Thấy anh, Chu Hàn Dương khẽ cười: “Có chuyện gì thế?”

Hồ Bắc Nguyên lần đầu lấy dũng khí, không che giấu vẻ dữ tợn, nói với hắn: “Anh lại muốn nhiều chuyện sao?”

Chu Hàn Dương khẽ nhướng mày: “Sao cơ?”

“Tô Mộc nhờ tôi giúp cô ấy mua máy ảnh nhưng anh lại đưa cho cô ấy trước là có ý gì?”

Chu Hàn Dương cười nói: “Sao? Tôi không được phép đưa à?”

“……”

“Thiết nghĩ đây là tự do của tôi chứ, Tiểu Hồ. ”

“……”

“Phải, tôi biết anh có ý với cô ấy nhưng anh thấy đó tôi giúp cô ấy một chút thôi thì có làm sao? Anh muốn cưa đổ cô ấy? Chắc chắn anh có khả năng chứ?”

“……”

Hắn ta cứ thế thản nhiên công khai đùa cợt tình yêu vô vọng đến đáng thương của anh.

Mà bết bát hơn nữa là nửa câu phản bác anh cũng nói chẳng nên lời.

Anh đem chiếc máy đại diện cho toàn bộ vận may của đời mình đặt lên bàn làm việc của Chu Hàn Dương, đẩy tới. Hành động này giống như xóa bỏ khoảng thời gian tốt đẹp cho quan hệ của hai người vừa kịp nhen nhóm, cũng giống như một loại đoạn tuyệt.

Trước khi đi, Hồ Bắc Nguyên bỏ lại một câu: “Anh… căn bản sẽ không hiểu thầm yêu một người là cảm giác thế nào đâu.”

Cửa phòng làm việc lại sập vào một lần nữa, Chu Hàn Dương khẽ nói: “Không! Tôi hiểu chứ.”
Hắn nói rất rõ ràng, kiên định.

Vậy mà không có người thứ hai nghe được.

Hết chương 1

Yêu thầm thế thôi _ Lam Lâm (chương 1.2)


Xin trả lời những comment của các bạn bên chương 1.1 luôn.

Bản dịch của Iji là từ tạp chí NANPENGYOU aka BF aka BOYFRIEND.

Ở phần trước mình nhầm mà đề là chương 1, thực ra nó chỉ là 1/3 của chương 1 thôi. Tính ra nếu hoàn chỉnh, 1 chương của truyện này cũng cỡ 6K – 7K word ( つ﹏╰)

Tiếp nữa là chủ đề ẩm thực khiến mình mém chết chìm —- nếu có gì sai sót *dù mình đã tra đông tra tây kĩ lắm rồi ớ*, các bạn cứ góp ý để mình sửa nhé.

………………

Chương 1.2

635bf0e7gw1dwrqacvuisj

Chu Hàn Dương lại nhả thêm một câu: “Nói mới nhớ, Tiểu Hồ, anh qua nhà tôi ăn cơm không? Tôi ăn một mình buồn muốn chết.”

Trong đầu Hồ Bắc Nguyên ngay lập tức xuất hiện cảnh anh và con mèo quý sờ tộc của nhà đồng chí Chu oánh nhau giành đồ ăn.

“Hải sản hôm nay tươi lắm, tối nay tôi tính làm tôm chiên, cá sốt và chân gà chiên mắm. Anh tới tôi sẽ làm thêm món bò. Bò phi lê đông lạnh này cũng ngon. Anh muốn ăn thế nào? Tái hay là chín kĩ?”

“…..”

Hồ Bắc Nguyên lọt vào trận chiến căng thẳng giữa lý trí và bản năng….

Nghĩ coi… đến quá nữa những thứ hắn vừa kể anh chưa từng ăn qua…

Anh thường xuyên tự an ủi: rượu thịt gì cũng chỉ đi vào miệng rồi lại đi ra… cho nên cần gì ăn ngon quá.

Thường anh chỉ mua chút rau cỏ, mì sợi, cuối tuần tự thưởng miếng thịt heo nhưng mang về cũng chia nhỏ ra ăn cho đỡ phí.

Anh cũng muốn ăn thịt lắm chứ nhưng mỗi miếng thịt kia đều là tiền điện, tiền nước, tiền cha mẹ dưỡng già đó.

Chu Hàn Dương lại tiếp: “Rượu vang anh cũng chọn đi nhé.”

“…..”

Người nghèo vốn có tinh thần không kiên cường lắm… Cố nín nhịn tí nhưng được ăn uống thì mất gì đâu.

Hồ Bắc Nguyên vừa chửi rủa bản thân không kiên định nhưng trong cơn cuồng loạn của nước miếng dâng trào, anh không tự chủ được mà nói: “Cũng được.”

Vì vậy, Hồ Bắc Nguyên leo lên xe Chu Hàn Dương, thẳng hướng nhà Chu Hàn Dương.

Dù có ngồi trên chiếc ô tô này, Hồ Bắc Nguyên cũng không ghen tị gì. Người ta là con nhà giàu, có xe ngon chút cũng là bình thường. Anh không có xe thật nhưng hôm nào chả đi về bằng chiếc xe 50 chỗ đứng 50 chỗ ngồi, có máy lạnh lại có phục vụ (aka xe buýt), không tốn xăng, không mất công lái, tiện thế còn gì.

Nhưng vừa mới vào đến khu nhà ở cao cấp kia, Hồ Bắc Nguyên không khỏi lại thống hận Chu Hàn Dương.

Biệt thự nguyên căn á?

Ở thôi mà cũng phải lớn thế này á?

Vào nhà Chu Hàn Dương phải đi qua huyền quan dài, xuyên qua một cửa nữa mới vào đến phòng khách.

Cửa sổ sát đất to đùng, thảm lông trải sàn, lò sưởi kiểu cổ, ghế salon bọc da sang trọng, đèn thủy tinh sáng đến chói mắt, tất cả cứ thế mà rờ rỡ tuyên bố về chủ nhân chúng.

Hồ Bắc Nguyên hỏi: “Anh… ở một mình à?”

“Phải! Bất quá có người giúp việc lo chuyện dọn nhà nữa.”

Đồ tư bản vạn ác!

“Anh đói chưa? Cứ ăn tạm trái cây đã nhé, chờ chút để thưởng thức tài nấu ăn của tôi. Tự hào mà nói thì hơi bị được đấy.”

Hồ Bắc Nguyên giúp hắn đem mớ đồ ăn mới mua vào bếp. Phòng khách và phòng ăn còn có mấy bậc thang và lan can đỡ để phân cách. Bộ bàn ăn gỗ màu đậm có một rổ trái cây, còn bình hoa vàng, rất hợp với rèm cửa sổ bằng ren mỏng… quả thật không phải đẹp bình thường.

Đã thế phía cuối bàn ăn kia còn có một quầy bar.

Đi hết phòng ăn này mới tới một khu bếp được trang bị thiết bị nấu nướng cực kỳ đầy đủ và … xa xỉ.

Trừ cảm giác cay cú vì sự phô trương, lãng phí quá mức này, Hồ Bắc Nguyên no comment.

Khi anh hết nhìn ngang lại ngó dọc, hai con mèo quý tộc của đồng chí Chu nhàn tản bước tới.

Theo phản xạ, Hồ Bắc Nguyên tránh đường cho chúng.

Anh thấy mình đáng thương quá, sợ cả mèo nhà người ta.

Cũng may chẳng bao lâu sau đồ ăn đã khiến tâm tình Hồ Bắc Nguyên khôi phục trở lại, nén lại những phiền não nhân gian.

Trước tiên, Chu Hàn Dương phục vụ món cá sốt, vị rất thanh nhưng ăn xong lại thấy đầy đặn, phong phú lắm. Tôm cũng tươi, thịt tôm mịn màng, kết hợp với tương Nhật, mùi vị thuần mà ngọt. Còn có món chân gà chiên sốt, da giòn lại mềm cùng món canh hầm xương cá Thần Long, thật là làm người ta muốn nuốt luôn cả lưỡi. Chỉ lúc này, Hồ Bắc Nguyên mới cảm nhận được cuối cùng thì mình đã biết thế nào là “ăn”, nếu không có điều kiện, anh lấy tiền đâu ra mà ăn uống thế này?

Cuối cùng là món chính, Chu Hàn Dương đem ra dĩa thịt bò, là miếng lúc nãy hắn đã mua trong siêu thị nhưng đã được thái mỏng tang, tưởng chừng nhìn xuyên qua được.

Gắp miếng thịt lên, quả thật rất tươi non, thớ thịt nhẵn nhụi, đầy đặn, chắc chắn là loại bò nhập khẩu thượng hạng, lại tỏa hương thơm đặc trưng. Hồ Bắc Nguyên ngọ nguậy trên ghế.

Anh vội vàng nướng một miếng, dù chỉ cần lật một mặt là có thể đưa ngay vào miệng nhưng tốc độ tay vẫn chưa thỏa mãn được cái bụng. Cho vào miệng rồi anh lại nướng tiếp, chỉ hận chân không cầm đũa được.

“Nào… của anh đây.”

Chu Hàn Dương đem thịt bò đã nướng xong gắp cho anh, lại tiếp thêm rượu vang.

Chỉ thế thôi, phần lớn cừu hận đối với Chu Hàn Dương của Hồ Bắc Nguyên chớp mắt được xóa sạch.

Tên này ở nhà cũng không tệ.

Đường đến trái tim nhanh nhất là chạy qua dạ dày. Bao oán hận được quăng đi, Hồ Bắc Nguyên trở nên nhẹ nhõm đi nhiều, ngay cả cái bản mặt đáng ghét trước kia cũng không hại mắt anh nữa.

“Thật ra thì tài nấu nướng của anh có thể mở nhà hàng đó.”

Câu này anh nói rất trơn tru, không có chút nào nịnh nọt.

Chu Hàn Dương cười nói: “Thế à? Tôi cũng muốn làm đầu bếp lắm.”

“Vậy sao không làm?”

Câu này cũng là thật lòng!

Chu Hàn Dương khẽ nhún vai: “Nhà tôi không cho.”

“Là sao?”

“Ba tôi chỉ có mình tôi. Nếu tôi không theo ngành kinh doanh, gia nghiệp này biết làm sao? Thật ra thì bằng đầu bếp tôi cũng lấy rồi, bất quá chả dùng đến.”

“……”

Thì ra người giàu cũng có thứ không đạt được vậy sao?

“Còn anh? Anh thích làm việc ở công ty này à?”

“… Thích.” Lúc ấy thi tuyển gắt gao, mà lương cũng khá.

Chu Hàn Dương khẽ cười buồn: “Có thể làm công việc mình thích thật tốt.”

“…….”

Không ngờ Chu Hàn Dương lại dốc lòng với mình, Hồ Bắc Nguyên tự nhiên lại thấy ngượng vì trước giờ đã ghét người ta quá.

Chu Hàn Dương còn nói: “Đúng rồi… Sau này anh tiện thì qua đây ăn đồ tôi nấu đi.”

“A?”

“Một mình tôi làm nhiều đồ thế này, ăn không hết lại chả vui vẻ gì. Tôi thích nấu, anh lại là người biết thưởng thức, không phải rất tốt sao?”

“……”

Mặc dù ngay từ đầu , Hồ Bắc Nguyên kiên quyết đứng ở phía đối lập với Chu Hàn Dương… Xét địa vị, cấp bậc, họ có thể có quan hệ tốt đẹp gì chứ?

Nhưng mà… thịt bò, tôm… so với mì vị bò, tôm chua cay ở nhà….

Người xưa nói cấm có sai… chim chết vì tham ăn….

Mà điều khiến anh vui nữa là… ăn ở đây thì tiền rau cỏ, mì mẽo, dầu ăn, gas… được cắt giảm tối đa….

Mặc dù chả đáng gì nhưng góp lại cũng không ít đâu.

Hơn nữa nói chuyện một hồi mới thấy Chu Hàn Dương không đáng ghét như anh tưởng.

Ngược lại, Chu Hàn Dương có phần quy tụ những đặc điểm mà chàng trai nào cũng mơ ước nữa kìa.

Trừ tuổi trẻ, đẹp trai hắn còn có hậu phương vững chắc, lại có tài nấu nướng….

Những thứ đó Hồ Bắc Nguyên muốn cũng chả được… Tóm lại, ngoài việc GATO, anh có thể ghét Chu Hàn Dương ở điểm nào đây?

TBC

Yêu thầm thế thôi _ Lam Lâm (Chương 1.1)


Nhìn thấy không chị em? Là Lam Lâm nhé, ko phải ĐNV nhé ^^~

Quà bất ngờ cho chị em chút nhỉ dù bây h post thì cũng qua xừ 09.03 roài ^^~.

Thôi cứ đọc, để mà tạm quên nỗi đau KÌ ĐÃI ĐỘ, nỗi buồn PANDORA và có sức ngồi dưới hố rủa xả lên =)))))

————————————————————————–

YÊU THẦM THẾ THÔI

(tên tạm dịch)

98b02485jw1dunbq03g30j

Tên gốc: 暗恋那件小事

Tác giả: Lam Lâm

Tiến độ: Bản gốc tới chương 7/ Bản dịch: @_@~~~

Chương 1

Trong công ty này, Hồ Bắc Nguyên có hai bí mật.

Thứ  nhất, anh rất thích Tô Mộc.

Bất quá, đây cũng chẳng phải cái bí mật to tát gì cho cam. Tô Mộc xinh xắn, đáng yêu lại thông minh. Trong cả cái công ty này, chỉ cần là giống đực chắc chắn không ngoại lệ. Đến cả con mèo đực suốt ngày quanh quẩn trong nhà ăn kia cũng rất thích cô.

Thứ hai là… anh cực kì ghét Chu Hàn Dương.

Bất kì cái gì từ hắn: vẻ dương dương tự đắc của thanh niên tuổi trẻ, vẻ công tử con nhà lẫn bề ngoài cao ngất, đẹp dzai… nhìn là ngứa mắt.

Hồ Bắc Nguyên đã nhiều năm làm trâu làm ngựa vì cái công ty này, chịu bao nhiêu gian khổ, tuân thủ quy tắc, cẩn thận đủ bề. Thế rồi vận cũng đổi, anh “nằm vùng” đến tận bây giờ cuối cùng mới có cơ hội ra mặt — vị trí quản lý đang trống, đồng chí quản lý tiền nhiệm nay đã thăng chức vỗ ngực nói với anh rằng ứng cử viên cho nó cũng chỉ có hai người.

Đúng vậy đấy, nói tình nói lý gì thì cũng đến phiên anh rồi.

Ngay cả nơi ăn mừng và tiền lì xì cho đồng nghiệp anh cũng đã chuẩn bị cả.

Kết quả miếng ngon lại rơi vào miệng Chu Hàn Dương.

Mà đó vẫn chưa phải điều đáng hận nhất. Thứ khiến Hồ Bắc Nguyên cay cú hơn cả là Chu Hàn Dương không hề ham hố cái chức vị này.

Nghĩa là… Chu Hàn Dương tốt nghiệp nhảy lớp một trường đại học hàng đầu thế giới, có quan hệ và lịch duyệt xã hội, tiếng Anh như gió, và quan trọng hơn cả là, hắn có một ông bố siêu BOSS — chủ tịch tập đoàn mà công ty này trực thuộc.

Cho nên, cái vị trí quản lý nhỏ nhoi kia, nào có đáng gì??

Chu công tử tôn quý đảm nhiệm cái chức vụ này chẳng qua là vì “khiêm tốn”, “lịch lãm”, lại là “người trẻ tuổi leo lên từ vị trí thấp” mà thôi.

Còn đối với Hồ Bắc Nguyên mà nói, nó lại lớn lao hơn nhiều lắm.

Có thể làm quản lý, nghĩa là những khoản tích cóp nhỏ nhoi của anh sẽ tăng lên, nghĩa là anh có thể cho em gái đang học đại học của mình thêm chút tiền, nghĩa là anh sẽ sớm trả hết nợ góp mua nhà, nghĩa là anh có thể sớm đưa ba mẹ đang sống rất xa về đây mà phụng dưỡng.

Những thứ cứ thôi thúc, canh cánh trong lòng anh, loại con nhà giàu xuân phong đắc ý như Chu Hàn Dương không thể hiểu được.

Nên bảo sao anh không ghét Chu Hàn Dương cho được?

Qua cửa sổ lá chớp Hồ Bắc Nguyên thấy Chu Hàn Dương đang chán nản ngồi ở chỗ của hắn, còn ngáp ngắn ngáp dài.

Anh những muốn lập tức đẩy cửa, đạp vào ngực cho tên con nhà giàu này một nhát.

Nhưng mà dĩ nhiên chuyện đó không thể xảy ra.

Ngược lại, anh thuộc hàng top những kẻ “hèn nhát” trong công ty, luôn luôn sợ sệt, nể nang tất thảy.

Cá tính nổi bật gì gì đó chỉ là đặc quyền của những người trẻ tuổi chưa vướng bận gì mà thôi.

Còn anh, anh có gánh nặng gia đình, có khoản vay cần trả, cũng không quá trẻ trung gì, có thể nói là luôn tạo cảm giác an toàn cho ông chủ — vì những chuyện trái ý họ, anh chắc chắn không dám làm.

Coi như hy vọng thăng chức tạm thời chưa có tiến triển gì thêm, khiến anh ức đến độ mất ngủ mấy đêm, Hồ Bắc Nguyên cũng vẫn không từ chức mà chỉ tăng gấp đôi sự “phục tùng”, trông cậy lần thay đổi nhân sự tiếp theo sẽ đến phiên mình.

Vừa lúc đó thì Chu Hàn Dương cũng nhìn thấy anh, vì vậy nhoẻn miệng cười: “Ah, Tiểu Hồ, anh vào đây.”

“….”

Xét về tuổi tác, hắn có thể gọi anh là “tiểu” Hồ hay sao?

Thấy thế, Chu Hàn Dương tự động giải thích: “À, gọi anh là Lão Hồ không phải chê anh già chứ? Nhìn anh trẻ thế cơ mà…”

Vậy thì cũng có thể gọi tên đầy đủ, hoặc Trợ lý Hồ, hoặc David Hồ… cái quái gì mà phải thân thiết thế?

Nói đi cũng phải nói lại, giờ anh là thuộc cấp của hắn, còn muốn có bát cơm ăn, chính là đừng có ngu dại mạnh miệng.

Chu Hàn Dương ngán ngẩm thở dài: “Làm việc ở đây chả vui chút nào.”

Thật tốt quá, cậu đi đi cho tôi nhờ.

Bất quá Chu Hàn Dương than cứ than nhưng nửa phân mông cũng chưa rời ghế, ngược lại chỉ nhìn chằm chằm vào anh, như thể sẽ moi ra được cái gì đó vui.

Hồ Bắc Nguyên đành đẩy đẩy mắt kính trả lời: “Quẩn lý Chu muốn tôi làm gì? Nếu không tôi quay về làm việc đây.”

Chu Hàn Dương cười nói: “À… đương nhiên là có chuyện.”

“Vậy anh nói đi ạ.”

“Anh đứng đây nói chuyện với tôi một chút, coi như giải sầu.”

“…..”

“Vì cấp trên phân ưu, giải sầu không phải là một trong những nội dung làm việc của nhân viên công ty hay sao?”

Hồ Bắc Nguyên trong lòng nhất thời có khoảng một ngàn con ngựa hoang rầm rập lao qua, nhưng vẫn hiền lành cúi đầu: “Vậy quản lý Chu có chuyện gì muốn nói?”

“Nói mới nhớ, Tiểu Hồ, anh có bạn gái không?”

“….”

“Tôi thấy anh cứ đi về một mình một bóng nhưng cũng không còn quá trẻ… lý ra nên có đối tượng rồi đi…”

“…..”

Thấy anh một mực im lặng, Chu Hàn Dương khẽ nhướng cặp lông mày đen nhánh, cười: “Chẳng lẽ anh vẫn còn độc thân? Không thể nào?!!!”

Hồ Bắc Nguyên đã đâm chém thằng cha trước mặt đến mấy trăm lần trong … lòng, nhưng ngoài miệng vẫn nói: “Chưa có.”

Chu Hàn Dương tâm tình sảng khoái mỉm cười: “Ai… trùng hợp ghê… Tôi cũng độc thân… hai chúng ta thật có duyên nha.”

Duyên phận cái quái gì?

Chu Hàn Dương lại tiếp: “Mà… sao anh lại không có bạn gái nhỉ? Hay là không thích con gái?”

Hồ Bắc Nguyên thốt nhiên ức chế nhưng cũng chẳng biết phải làm sao đành nghiêm mặt nói: “Tính hướng tôi bình thường. Quản lý Chu đừng công kích tôi thế.”

Chu Hàn Dương cười phá lên: “Ngại quá. Tôi chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi chứ không ác ý. Anh đừng để bụng.”

Cấp trên đã hạ mình giải thích, Hồ Bắc Nguyên cũng không tiện nói tiếp, chỉ có thể cười theo: “Chưa có bạn gái chỉ vì tôi chưa đủ khả năng.”

“A?”

“Tình phí rất tốn kém, đại loại năng lực kinh tế của tôi chưa cho phép.”

Chu Hàn Dương cười: “À…?”

Hồ Bắc Nguyên thuận miệng nịnh nọt trơn tru: “Cho nên xin quản lý Chu đề bạt nhiều hơn.”

Chu Hàn Dương cười môt tiếng: “Chuyện này… là dĩ nhiên.”

.

.

.

Hồ Bắc Nguyên đứng trong siêu thị, chằm chằm nhìn hộp thịt bò thượng hạng lâu thật lâu.

Anh có thể tưởng tượng tiếng thịt bò hầm trong nồi lục bục, mùi thơm nức mũi, hạt tiêu nêm vào lại càng tăng hương vị…

Nhưng nhìn lại sinh hoạt phí, nếu mua nó là quá xa xỉ.

Ngay lúc đó anh nghe thấy giọng của tên âm hồn bất tán kia vang lên từ  phía sau mình: “A… Tiểu Hồ. Thật trùng hợp nha!”

Hồ Bắc Nguyên đành quay đầu chào hỏi: “Quản lý Chu, anh cũng tới mua đồ ăn sao?”

“Phải… Thực phẩm tự mình chọn lúc nào cũng yên tâm hơn.”

“Ha ha…” Với anh mà nói thì nên thay cái từ “yên tâm” đó bằng “đỡ tốn tiền”. “Yên tâm” là cái quái gì? Không tiêu đến tiền mới là “yên tâm” vĩnh viễn…

Nhìn hai tảng thịt bò trên tay Chu Hàn Dương, trong xe đẩy lại còn ba miếng cá phi lê, phó mát, thanh dâu, rau củ quả đầy ứ, Hồ Bắc Nguyên không thể không chua chát trong lòng.

“Một mình quản lý Chu mà ăn nhiều vậy sao?”

“Tôi á?” Chu Hàn Dương khẽ liếc về phía xe đẩy, “À… anh nói những thứ nào sao? Là mua cho mèo nhà tôi thôi.”

“……”

“Loại thịt bò này quá nhiều nước, lại không rắn, hàm lượng dinh dưỡng phong phú, thích hợp cho mấy nhóc thú cưng nho nhỏ. Thanh dâu sốt cá cũng không tệ, mèo nhà tôi thích ăn lắm.”

“…..”

Hồ Bắc Nguyên hung hăng cầm lên một hộp thịt bò, ném vào giỏ của mình.

Anh là người đàng hoàng, chả nhẽ không bằng con mèo nhà người ta!!!!!

TBC

Trì Ái ĐNV – Cừu con trả ơn (Part 7_ END)


Cuối cùng thì cháu nó đây =_________=

Xin tạ tội với những bạn đã ngóng trông nó. Nhà cửa Iji cũng mốc meo lên rồi nhưng bận quá mà.

Enjoy đi rồi muốn làm gì Iji thì làm sau đi nha *chạy*

———-

Các phần trước mời đọc tại đây.

———–

Trì Ái đồng nhân

CỪU CON TRẢ ƠN

1433_13-1_2_dpeqh_1-cqxplAnh lúc ấy đã vui mừng xiết bao, như thể sau bao nhiêu năm, thế giới lần đầu tiên toàn vẹn, viên mãn đến thế…

Tác giả: Tiểu Tửu Oa Lộ Lộ

Dịch: VP Mỹ Nhân + Google Đại Thúc + Ijimai bé xíu =))

Lee thoáng giật mình nhìn Thiệu Ngôn. Chẳng lẽ Thiệu công tử đây có khả năng đọc được suy nghĩ người khác, biết mình muốn khôi phục toàn bộ ký ức cho nên mới lấy máu mình để giải trừ phong ấn?

Đem huyết dịch của Lee nhả vào miếng ngọc, Thiệu Ngôn nói: “Anh không cần lo lắng, trận pháp phong ấn này đã được phá quá nửa. Mặc dù không biết ngọc mà Kha Lạc đưa cho anh là từ đâu nhưng linh lực của nó cũng tương tự, đủ để phá hư phong ấn ban đầu. Giờ chỉ cần anh nguyện ý, anh có thể dựa vào chính mình để phá nốt.”

Lee thở dài, bất luận giờ Kha Lạc như thế nào thì năm năm cũng là khoảng thời gian khiến người ta thay đổi rất nhiều. Giờ anh cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều đến chuyện phục hồi hay xóa bỏ trí nhớ nữa, mọi chuyện cứ thuận theo tự nhiên đi. Mối quan hệ với Thiệu Ngôn anh cũng muốn củng cố lại. Con người này tuy là “nhị thế tổ” những cũng có bản lĩnh thật sự. Hợp tác tuy không thể khôi phục lại thời huy hoàng của Thiệu thị nhưng lấy năng lực bản thân cộng thêm căn cơ của Thiệu thị, Thiệu Ngôn có thể “đông sơn tái khởi” không  chỉ là lời nói suông. Cố gỡ sợi chỉ rối không biết đầu dây mối nhợ, chi bằng một dao cắt đứt, bắt đầu lại một lần nữa.

Đang muốn nói chút chuyện sau này với Thiệu Ngôn, Lee chợt ngây ngẩn cả người. Khóe miệng Thiệu Ngôn còn chút máu nhạt, ánh đèn trong quán bar biến khuôn mặt tái nhợt của hắn thêm phần yêu dã. Lee khẽ chột dạ nhìn xung quanh, vô tình mắt anh lóe lên một tia khác thường, bất quá lại được dập tắt rất nhanh. Anh khôi phục vẻ bình tĩnh, dùng giọng nhẹ nhõm nói: “Thiệu Ngôn, tôi cũng có chút quan hệ trong giới Luật. Hạn tù của cậu chẳng mấy chốc là hết. Cậu cứ thế này cũng không phải cách, cứ nghe tôi đã. Chuyện này đừng để cảnh sát dính vào. Cậu tính coi thế nào?”

Thiệu Ngôn ngẩng đầu lên, tựa hồ đang suy nghĩ: “Nếu anh nói vậy, dĩ nhiên là quá tốt. Vấn đề là anh định an bài thế nào cho tôi đây? Tôi là tội phạm kinh tế, anh không sợ ảnh hưởng đến sự nghiệp của mình sao? Thiệu Thị dù đã sụp nhưng có gia tộc nào mà không để lại đường lui cho mình chứ? Yên tâm, tôi có ra đường cũng không nhọc đến anh quan tâm!” Vừa nói, Thiệu Ngôn đã hung hăm đem miếng ngọc điệp đẩy mạnh về phía Lee.

Lee bất ngờ hoảng hốt nhưng vẫn không nhảy khỏi ghế. Anh chỉ lui về phía sau một chút, duy trì được thăng bằng thì lại nhìn Thiệu Ngôn rồi phóng mắt ra xung quanh. Hóa ra tất cả bóng mờ trong căn phòng này đều lấy ngọc điệp làm trung tâm, tạo thành một đồ hình bát quái.

“Mạc Diên, xem ra anh thông minh hơn tôi tưởng.” Thiệu Ngôn nhìn vẻ đề phòng của Lee, khẽ cười vẻ tự đắc, như thể cây súng anh đang nắm chặt lấy là vô hình. Hắn chậm rãi bước ra từ sau quầy bar, tiến đến trước mặt Lee, nói: “Anh sẽ không bắn đâu. Anh rất rõ ràng nếu giờ mà bắn, cảnh sát tới anh không biết giải thích thế nào, cũng không thể bảo họ tôi muốn dùng pháp thuật dị giáo mưu hại anh đi.”

“Vậy cậu muốn giở trò gì đây????!”

“Mạc Diên, em sẽ không làm tổn thương anh nữa. Chẳng qua em không muốn có người đàn ông nào khác đến gần anh. Anh chỉ cần có em là đủ rồi!”

“Đừng hòng mơ tưởng!” Sự tĩnh mịch trong quá rượu đột nhiên truyền đến một âm thanh vốn không nên xuất hiện. Lee giật mình quay đầu lại. Là Kha Lạc! Cậu cứ như vậy đột nhiên đứng ở cửa quán rượu nhìn chằm chằm vào anh. Cứ thế, trong nháy mắt, Thiệu Ngôn nhanh chóng tiến tới khống chế Lee, cướp lại súng anh đang cầm trên tay.

“Sao mày lại tới đây được?” Ánh mắt Thiệu Ngôn tối sầm lại, “thằng nhóc con, mày có tư cách gì mà nói những lời này? Nhớ giao dịch tao với mày đã thỏa thuận không? Cút!”

“Mạc Diên, anh không sao chứ?” Kha Lạc không để ý tới lời uy hiếp của Thiệu Ngôn, vội vàng kiểm tra an toàn của người kia, ánh mắt cậu nóng bỏng nhưng không chạm tới được đáy lòng Lee.

“Cậu và Thiệu Ngôn có giao dịch gì?”

Ngữ điệu lạnh băng khiến tâm trí Kha Lạc hoảng loạn, lời cậu nói cũng không còn mạch lạc nữa: “Mạc Diên, không phải như anh nghĩ đâu. Thật… đó… em không còn cách nào tiếp cận anh…. Em không chịu đựng được… Là em ngu ngốc, em không nên, … không nên tin tưởng những chuyện hoang đường của người này… Mạc… Mạc Diên anh đừng…”

Không đợi cậu giải thích xong, Lee không nhẫn nhịn thêm nữa. Anh quay đầu nhìn về phía Thiệu Ngôn: “Cậu lấy máu của tôi chắc là để làm cái trận pháp gì đó nữa đi…. Miếng ngọc kia tôi nhìn rất quen mắt… Cho nên cậu đã mang miếng ngọc mẹ tôi để lại chế thành cái đĩa đó. Ban đầu cậu dung khối ngọc cổ này cộng them máu của tôi mới phát động được quyền năng của lời chú. Mặc dù đã năm năm rồi nhưng tôi vẫn nhớ rõ.”

“Anh là đồ thông minh chết tiệt. Nhưng mà em thích.” Thiệu Ngôn không phủ nhận, hắn đưa súng chỉa sang Kha Lạc, nói: “Kha Lạc, cậu muốn nhìn Lee gặp chuyện không may sao? Cút!”

“Anh ấy sẽ không xảy ra chuyện gì cả!” Kha Lạc kiên định trả lời: “Năm đó Lee chỉ để anh phong ấn trí nhớ của mình nhưng anh lại tự tiện thay đổi vận mệnh của anh ấy! Chỉ cần tôi đi tìm anh ấy thì sẽ có chuyện xấu xảy ra. Tình yêu của anh thật quá sức ích kỉ.”

“Sao mày biết?” Thiệu Ngôn bật thốt.

“Tôi đoán thôi, không ngờ lại là sự thật.” Kha Lạc lạnh lung nghiêm mặt nói: “tôi không muốn cùng anh nói nhảm. Anh lập tức dừng mọi việc lại cho tôi, nếu không đừng trách tôi quá đáng.” Dừng một chút, cậu tiếp: “Trong tay Âu Dương còn một khối cổ ngọc nữa, đủ để triệt tiêu linh lực của anh. Nói về bản lĩnh, anh dám bảo mình hơn Âu Dương sao?”

“Vô dụng!” Thiệu Ngôn nhún vai. “Bất kể mày biết thì cũng có làm sao? Giờ vận mệnh của tao và Mạc Diên đã đổi, anh ấy sẽ quên hết mọi chuyện, ở cùng một chỗ với tao. Còn mày, vĩnh viễn sẽ không có cơ hội gặp lại nữa.”

“Cậu tự tin như vậy có phải vì thứ này không?” Nãy giờ im lặng, Lee đột ngột lên tiếng, trong tay anh chính là khối cổ ngọc nắm giữ kí ức bị quên lãng của anh.

“Anh….?!” Thiệu Ngôn vội nhìn lại, phát hiện khối ngọc vốn nên nằm đối xứng trên tường đã ở trên tay Lee tự bao giờ. “Anh lấy đi lúc nào vậy?”

“Từ lúc vào đây.” Lee bình thản nhìn hắn: “Dù không hiểu huyền học phong thủy là cái gì, nhưng đồ gia truyền của nhà tôi thì tôi vẫn nhận ra. Làm phiền các cậu, tôi nhớ lại rồi. Đây là một cặp ngọc mẫu tử, tổng cộng có 3 khối. Năm đó ngoài mẹ tôi và tôi còn có một thằng em trai, mỗi người giữ một miếng. Lúc em trai tôi bị bán đi, khối ngọc của tôi cũng bị đoạt đi mất. Khi mẹ tôi mất, bà để lại ngọc bà đang giữ cho tôi. Vừa vào đến cửa tôi đã chú ý tới nó, tranh thủ cậu không để ý tôi đã gỡ xuống.”

Dùng ngón tay khẽ chà mặt ngọc trơn mượt, Lee tiếp tục: “Căn bản cậu đâu có định đem ngọc trả lại tôi, cũng không hề muốn giải trừ trận pháp đó. Nếu tôi không thuận tay gỡ nó xuống, đại khái tôi không có khả năng thoát khỏi trận đồ này đi.”

Sắc mặt Thiệu Ngôn ngày càng tái trong khi Kha Lạc rõ ràng đã bình tĩnh lại. Lee thở một hơi dài nhẹ nhõm, nói với Thiệu Ngôn: “Cậu thấy có gì hay ho sao? Cậu xem đó, nếu sửa lại số phận, tôi quên Kha Lạc nhưng cũng quên luôn cậu, coi cậu là đối thủ cạnh tranh, thậm chí lợi dụng cậu đánh đổ Thiệu Thị. Mấy ngày nay tôi cũng xem xét mấy thứ pháp thuật thần kỳ này, tựa hồ muốn thay đổi gì đó sẽ phải trả giá rất đắt. Trận pháp của cậu sẽ biến chúng ta thành cái dạng gì cậu có chắc chắn được không?”

Nhìn chằm chằm Lee lâu thật lâu, Thiệu Ngôn cười: “Mạc Diên, thật không hổ là đại luật sư, có vẻ như em bị anh làm cho xúc động rồi. Như anh nói thì vừa vào cửa anh đã khởi động trận pháp. Khi máu anh và em dung hợp, thấm vào miếng mẫu ngọc kia thì trận pháp cũng hoàn thành. Em đem số mệnh của anh thay đổi để chúng ta không bao giờ chia lìa nữa. Nhưng giờ không có tử ngọc, trận pháp đã thay đổi, nói thật em cũng không biết kế tiếp sẽ có chuyện gì xảy ra. Mạc Diên, anh có muốn đánh cuộc không?”

“Sao anh lại muốn cùng Mạc Diên đánh cuộc?! Anh làm như ai cũng ngu ngơ mà nghe theo anh vậy. Tôi sẽ không để anh muốn làm gì thì làm đâu.” Kha Lạc kéo tay Lee, xoay người định bỏ đi. “Âu Dương đang ở ngoài cửa, chúng ta đi thôi!”

“Đứng yên đó.” Thiệu Ngôn giơ súng nhắm ngay vào Lee và Kha Lạc, “Em muốn đánh cuộc, anh không dám sao, Mạc Diên?” Tay còn lại của hắn lấy ra một khẩu Colt Viper, đoạn đem đạn tháo ra, chỉ để lại một viên. Thiệu Ngôn xoay ổ đạn một lần nữa, lên cò súng: “Mạc Diên, bây giờ nhất định bên ngoài đầy người của Kha Lạc. Trận pháp vô dụng, anh ra khỏi cửa coi như em thua. Vậy ta đánh cuộc đi, xem lúc nào thì viên đạn này ra?”

(Trò này thường được gọi là  Russian Roulette (cò quay Nga), là một trò chơi chết người với súng lục có cò quay, ổ đạn 6 hoặc 8 viên :
Đầu tiên, lắp ngẫu nhiên 1 viên đạn vào ổ,
Loại 1 : 2 người thay phiên nhau quay cò, rồi đưa súng lên đầu và bóp, xác suất mỗi lần bóp là 1/6 hay 1/8 tùy ổ đạn .
Loại 2 : 2 người thay phiên nhau bóp cò, nhưng không quay cò, nên trò chơi sẽ nhanh chóng kết thúc sau vài lần bóp cò, vì xác suất trúng đạn sẽ tăng dần sau mỗi lượt.

Súng Colt đẹp và cổ điển, ACE xem ở đây nhá.)

Kha Lạc khẩn trương nhìn chằm chằm vào nòng súng đen ngòm, lớn tiếng nói: “Thiệu Ngôn, anh đừng có chấp nê không tỉnh nữa. Để súng xuống, để Mạc Diên đi, tôi đảm bảo sẽ không truy cứu anh.”

“Vậy Tổng giám đốc Kha có đảm bảo buông tha cho Mạc Diên không?! Có thể đảm bảo anh ấy nhất định sẽ ở bên tôi không?! Chỉ sợ chính mày rời khỏi đây cũng chả có cách nào đảm bảo Mạc Diên lại tiếp nhận mày lần nữa đi.” Thiệu Ngôn gần như điên cuồng gầm lên: “Bất quá tao chỉ tự tiện sửa lại vận mệnh của anh ấy mà vào tù. Còn mày, mày ích kỉ giam hãm anh ấy ở Lục thị lâu như vậy, tùy ý thương tổn anh ấy lâu như vậy mà vẫn phong quang vô hạn.”

“Đó là anh tự làm tự chịu!” Bị chạm đến chỗ đau, Kha Lạc cũng điên lên “Nếu không phải vì tên khốn kiếp nhà anh, sao tôi lại để anh ấy rời đi những năm năm?!!!! Anh là cái đồ múa rìu qua mắt thợ, tài nghệ chẳng bằng ai cũng học đòi mở trận pháp, đáng đời! Anh có biết vì trận pháp của anh mà Mạc Diên thiếu chút nữa bị anh hại chết hay chưa?”

“Kha Lạc, đừng nói nữa!” Nhìn mắt Thiệu Ngôn ngày càng vằn đỏ lên, Lee quát ngưng cậu lại.

“Nhất định phải đánh cuộc?” Lee hất cằm, nhìn về phía Thiệu Ngôn.

“Dĩ nhiên!”

“Không thì sao?”

“Anh thử nói xem?” Thiệu Ngôn nhìn nhìn khẩu súng được nạp đầy đạn Lee đã mang theo.

“Được! Tôi chơi!”

“Mạc Diên…” Kha Lạc gấp gáp hét lên.

Lee không để ý tới cậu. Thiệu Ngôn đã mất trí rồi. Quay lại lúc ban đầu, chắc hẳn hắn chỉ muốn phá mối liên hệ giữa anh và Kha Lạc nên mới tùy tiện nghe theo mà giúp anh sửa đổi số mệnh, chấp nhận hắn.

Có ai ngờ mọi chuyện càng ngày càng vượt quá sự khống chế, Thiệu Ngôn mất đi Thiệu Thị, mất đi gia đình, cuộc sống. Năm năm chờ đợi báo thù, có ngờ đâu lại trời xui đất khiến mà thất bại lần nữa.

Giờ hắn muốn lấy tử ngọc, bị Kha Lạc chen ngang, bảo sao hắn không điên cuồng. Nếu hôm nay không kết thúc tất thảy, chỉ sợ vận mệnh cả ba vẫn cứ bế tắc mãi ở nơi này.

Cũng được, mọi sự cũng là vì anh mà xảy ra, thế thì cứ để anh thống khoái mà cắt đứt tất thảy. Màn đánh cuộc này, có khi lại là khởi đầu mới.

“Kha Lạc, cậu đừng nhúng tay vào.” Lee nhìn Kha Lạc, thời gian năm năm đã đủ để cậu trưởng thành hoàn toàn, chỉ có đôi mắt kia vẫn còn vấn vương nét trẻ thơ như lần đầu anh gặp cậu trong quán bar. Ánh mắt trong lành như nước ấy, có điều anh không bao giờ có được. Phút cuối này đây, Lee đem hình dáng Kha Lạc khắc thật sâu vào tận đáy lòng, bất kể kết quả đánh cuộc với Thiệu Ngôn có thế nào, gương mặt này vĩnh viễn sẽ là hình ảnh đẹp nhất anh đã từng nhìn thấy.

“Bắt đầu đi, tôi trước.” Lee quay qua nhìn Thiệu Ngôn.

Thiệu Ngôn giơ súng lên, nhắm ngay lồng ngực Lee: “Thật mong đợi, đây là phát thứ nhất.”

Đồng hồ treo tường đã ngưng chạy từ lâu nhưng trong tai Kha Lạc lại đặc biệt nghe rõ tiếng kim giây tích tắc chạy.

“Mạc Diên, anh nói không muốn em nhúng tay nhưng sao em có thể để anh mạo hiểm trước mặt mình chứ? Bọn Âu Dương sẽ nhanh chóng phá được kết giới, khi anh ấy vào đến đêy được nhất định sẽ bảo vệ anh.” Kha Lạc thầm hạ quyết tâm trong lòng, tinh thần của cậu tập trung cao độ vào tay Thiệu Ngôn, nhất định cậu sẽ xô Mạc Diên ra trước khi đạn bắn tới.

Ngón tay Thiệu Ngôn vừa động, Kha Lạc phi thân về phía Lee. Dù nghe rõ tiếng “cạch” báo phát súng vừa rồi không có đạn nhưng điều khiến cậu yên tâm nhất là cậu đã nghe được tiếng bước chân của đám người Âu Dương.

Vừa nghĩ đến đó, chưa kịp phản ứng, Kha Lạc đã được Lee đè ngước trở lại, ôm vào lòng anh.

Cậu ong đầu nghe một tiếng “pằng”.

Kha Lạc đã quên rằng trong tay Thiệu Ngôn vẫn còn một khẩu súng nữa còn nguyên đạn.

Theo tiếng súng nổ, viên đạn cắm vào lưng Lee, xuyên tới phía trước vào trước ngực anh phụt ra một dòng máu nóng. Nơi mặt Kha Lạc đặt trên ngực anh khẽ ấm, cậu hoảng sợ ôm chặt lấy anh. Mùi máu tanh, tiếng thở… tất cả đều không tồn tại. Âu Dương, người của Lục Thị ập vào bắt Thiệu Ngôn… hết thảy đều không tồn tại… Chỉ còn người cậu đang ôm lấy… Chỉ còn anh thôi…

Lúc máu trào ran, Lý Mạc Diên có chút nghi ngờ, cư nhiên anh lại…

A~ Cũng biết tên Thiệu Ngôn này lòng dạ hẹp hòi, sao có thể để kẻ phá hoại kế hoạch của hắn thoát được chứ….

“Bất quá… thật kì quái đi. Sao mình lại ôm Kha Lạc nhỉ? Rõ ràng chưa nghĩ được gì cơ mà….”

Thì ra là…

Mặc cho năm năm đã qua, mặc cho trí nhớ đã bị chôn vùi, thân thể này vẫn theo bản năng mà yêu thương người ấy.

Thật ra thì như vậy cũng chả phải lỗi lầm gì. Người ta chả nói người sống không ăn thua với người chết. Lần này Thư Niệm sẽ không tranh chấp với tôi nữa đi. Có ai mà ngờ Lý Mạc Diên tôi đây trước khi chết còn muốn tranh giành đàn ông với người khác… Thật đáng cười…” Lee cứ thế miên man suy nghĩ.

Ngực anh đau nhói, Lee thấy máu từ thân thể mình không ngừng phun ra, cũng cảm nhận được Kha Lạc đang ôm mình, “Cậu nói nếu cậu chủ động tìm tôi, tôi sẽ gặp chuyện không may… thật con mẹ nó chính xác đi…” Ánh mắt anh đã mơ hồ, không còn nhìn rõ biểu tình trên gương mặt cậu nữa…. có giống như khi cậu nhìn thấy Thư Niệm bị trói gô trong nhà kho hôm nào không?

“Mạc Diên, Mạc Diên…” Tiếng nức nở bên tai là đang gọi tôi sao, Kha Lạc?

“Không muốn … không cho phép ……” không cho phép cái gì ? Lee muốn hỏi cậu, cố gắng mở miệng…

“Đừng nói, Mạc Diên, đừng nói…. Em sẽ cứu anh, nhanh thôi…”

Ai sẽ cứu tôi? Lee không còn nghe được rõ ràng nữa rồi.

Trong thoáng chốc, Lee phảng phất trở về khi xưa, khi Kha Lạc vẫn đang đi học, cậu dùng ánh mắt mang nét cười nói với anh: “Mạc Diên, để em chăm sóc anh đi.”

Anh lúc ấy đã vui mừng xiết bao, như thể sau bao nhiêu năm, thế giới lần đầu tiên toàn vẹn, viên mãn đến thế…

……

Kha Lạc, cuối cùng lại là anh cứu em, chẳng qua lần này, em lấy gì để đền đáp lại anh?

……

END

Trì Ái ĐNV – Cừu con trả ơn (Part 6)


*Gào* Mãi ko xong được nha, cứ muốn type nhưng được 1 khúc lại bận chi đó mãi ko xong nha.

Nhằm đảm bảo với ACE là mình ko drop, up part 6 trước…

Các phần trước mời đọc tại đây.

…………………………………..

111

Đem chiếc xe thể thao đậu ở một nơi kín đáo, Lee vừa bước ra đã bị ánh đèn xanh đỏ làm cho choáng ngợp. Đây là khu ăn chơi lớn nhất LA, quá bar, Clubm hộp đêm mọc như nấm sau mưa. Đã có biết bao nhiêu con người say sưa, mộng tưởng đến chết, đã có bao nhiêu con người tìm vui, cũng như có bao nhiêu con người dung rượu tưới nỗi niềm ở đây. Đã có thời, anh, Lý Mạc Diên cũng là một trong đám bọn họ đấy thôi. Vậy mà sau chuyện năm năm trước, trừ phi cần phải thù tiếp khách khứa, cơ hồ anh không bao giờ đặt chân lại nơi đây nữa.

Băng qua những con đường vừa quen thuộc vừa xa lạ, Lee dừng chân bên ngoài một quán rượu bỏ hoang. Nơi có thể tìm ra Thiệu Ngôn đại khái chính là nơi này. Nhị thế tổ của Thiệu gia không để ý đến chuyện làm ăn của gia tộc nhưng lại cùng bạn bè  mở một quán rượu, mục đích chính cũng để phục vụ công cuộc ăn chơi của chính mình. Đã bao nhiêu lần Lee nói cười với Thiệu Ngôn ở đây trong hơi men say. Cũng chính nơi này, anh lựa chọn mang kí ức của mình đào sâu chôn chặt.

Nhìn tấm bảng hiệu đen ngòm không chút ánh sáng lẫn những khung cửa sổ ảm đạm, Lee có chút lấy làm quái lạ: Nhà họ Thiệu rớt đài, chỗ tài sản này cũng bị tịch biên đấu giá nhưng tấm biển hiệu này dù có cũ nát vẫn nguyên bộ dạng trước kia. Chẳng lẽ năm năm nay không ai tiếp quản nơi này? Đây chả phải địa điểm tấc đất tấc vàng hay sao?

“Kệ xác! Dù gì Thiệu Ngôn cũng biết pháp thuật, chút thủ đoạn này chắc hẳn không làm khó hắn được.” Lee đè sự tò mò của bản thân lại, hướng cửa lớn mà đẩy ra, bước vào.

Cánh cửa tối ngòm nhanh chóng nuốt chửng đi một thân ảnh. Phía ngoài vẫn là một mảnh nhộn nhịp đèn hoa.

Có chút kì lạ… đã bao năm nay, trừ lớp bụi do không có người sử dụng, toàn bộ nội thất nơi này vẫn không thay đổi. Ánh đèn mờ trong hành lang kéo bóng người bước qua dài thêm mãi. Không còn nhạc nhẽo cuồng loạn, sự an tĩnh này bỗng nhiên trở thành quỷ dị. Lee cảnh giác nhìn quanh bốn phía.

Chẳng mấy chốc đã tới quầy bar, Lee liếc qua đã thấy một người hết sức quen thuộc. Giờ này hắn đã không còn dáng vẻ công tử phong lưu nữa, đang chằm chằm nhìn vào ánh đèn như suy nghĩ lung lắm. Nghe tiếng bước chân, hắn ngẩng đầu lên đối diện với Lee, cười khẽ khiến bụng anh run lên. Nụ cười này, không còn vẻ chân thành như nhiều năm trước, cũng không phải vẻ khốn nạn, hung ác của mấy hôm trước, chẳng qua chỉ nhàn nhạt, một nụ cười không mang chút tạp chất khi nhìn người mình yêu thương, có điều lại lộ ra chút kì quái.

“Mạc Diên, anh đến rồi.”

Lee nhíu mày: “Gọi tôi Lee đi.”

“Có gì đâu? Mạc Diên chính là Lee mà Lee cũng chính là Mạc Diên đấy thôi.”

Không muốn cùng hắn nói nhảm, Lee hỏi thẳng: “Cậu tới tìm tôi làm gì?”

“Người xưa gặp lại ôn chuyện cũ không được sao?” Hắn đưa cho anh một ly rượu, sắc rượu vàng óng trong ly tán xạ khiến đường nét khuôn mặt của Thiệu Ngôn phía bên kia méo mó, dị dạng. Lee khẽ ngưng thở.

Lúc này anh thấy trong đầu mình tua qua rất nhanh một đoạn kí ức đã mất. Thiệu Ngôn giúp anh phong tỏa trí nhớ, không lâu sau đó thì anh nhận được một vụ án giúp thế lực nọ triệt hạ họ Thiệu. Mặc dù đã biết vì mất trí nhớ, nhưng lúc ấy chính bản thân mình coi Thiệu Ngôn là đối thủ, lợi dụng sự thân cận giữa hai bên để moi thông tin, giờ lại đối mặt với người mình đã phản bội, Lee không cách nào vờ như không có chuyện gì xảy ra. Mà Thiệu Ngôn, cứ xem những hành động điên cuồng của hắn thì nhất định trong lòng vẫn chưa thể nào quên đi.

Trầm mặc một chốc, Lee nhận ly rượu nhưng không uống mà lôi thuốc ra. Vừa gắn một điếu lên môi, Thiệu Ngôn bèn ngả người tới, châm thuốc cho anh. Nháy mắt, hương vị trên người đàn ông trước mặt tràn ngập, dù không thoải mái lắm nhưng Lee vẫn mặc kệ động tác của Thiệu Ngôn.

Thuốc lá giúp Lee tỉnh táo hơn nhiều. Anh cảm nhận được từ sau khi mình bước vào, ánh mắt Thiệu Ngôn chưa lúc nào rời khỏi mình. Ánh mắt kia anh đã quen thuộc lắm, có điều chỉ mới một tháng trước thậm chí năm năm trước hắn vẫn là con cừu nhỏ đáng yêu, vô tội. Đặt trường hợp trước kia, coi như không thể tiếp nhận, nhất định anh cũng có chút động lòng. Ai bảo Lý Mạc Diên anh sống gần nửa cuộc đời, từ tay trắng mà công thành danh toại, gì cũng giành lấy, chỉ riêng thiếu vắng một chữ – – – YÊU.

Bất quá đã bao năm nay, cố sự cũng miên man, cuối cùng Lee cũng hiểu được, ánh mắt là cửa sổ tâm hồn cái con mẹ gì đó quả thật là thứ chuyện ngớ ngẩn. Nhìn mắt vô tội vậy chứ chả hiểu trong đầu đang toan tính những gì. Năm năm trước anh đã phí bao tâm tư mà tuyệt không đoán nổi lòng dạ Kha Lạc, năm năm sau, trước Thiệu Ngôn, anh lại bất lực lần nữa.

Suy tư chốc lát , Lee nói: “Thiệu Ngôn, chuyện đã qua cậu có muốn trách gì tôi thì cứ nói. Tôi cũng hiểu chuyện nhà cậu tôi có làm gì cũng chẳng bù đắp nổi nhưng tôi sẽ cố hết sức. Bất kể cậu muốn tôi giúp cậu làm gì tôi cũng sẽ dốc sức. Chẳng qua tôi muốn cậu trả lại tôi miếng ngọc cổ của mẹ tôi. Đây là di vật duy nhất tôi còn lại của bà.”

Nghe lee nói xong , Thiệu Ngôn cười, hắn đưa tay qua nắm lấy tay Lee, lại sâu lắng nhìn anh, nhanh chóng đem ngón tay Lee đặt trong miệng. Chẳng mấy chốc Lee đã cảm thấy sự ấm áp đang bao phủ ngón tay mình, mỗi lỗ chân lông nơi đầu ngón tay cũng như mở ra hết cỡ, cảm giác như sốc điện toàn thân vậy. Anh giùng giằng muốn đem ngón tay rút về thì đột nhiên thấy đau nhói, anh biết mình bị chảy máu.

Quả nhiên Thiệu Ngôn lập tức nới lỏng bàn tay đang nắm chặt, đoạn tiếp tục cắn xuống, hút một hơi máu của anh…

To be continued

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 512 other followers